Chào mừng quý vị đến với Website của Phạm Ngọc Đôn.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

TÌM HIỂU VỀ QUAN NIỆM VÀ TƯ DUY THƠ trong “SANG THU” của HỮU THỈNH

12154120 SANG THU Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu đã về Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu Vẫn còn bao nhiêu nắng Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi. Thu 1977 (Hữu Thỉnh, Từ chiến hào đến thành phố NXB Văn học, Hà Nội, 1991) Ngữ Văn 9 – Tập Hai Năm 1977, khi bổi cảnh...

Tìm hiểu thêm về phong cách nghệ thuật tạo hình và biểu hiện trong bài thơ Qua đèo Ngang của nữ thi sĩ Bà Huyện Thanh Quan

10479564 QUA ĐÈO NGANG Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà, Cỏ cây chen đá, lá chen hoa. Lom khom dưới núi tiều vài chú, Lác đác bên sông rợ* mấy nhà. Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc, Thương nhà mỏi miệng cái gia gia. Dừng chân đứng lại trời non nước, Một mảnh tình riêng ta với ta. Bà Huyện Thanh Quan tên thật là Nguyễn Thị Hinh (1805-1848); quê ở làng Nghi Tàm, ven Hồ Tây, kinh thành Thăng Long. Bà xuất thân trong một gia đình...

Mùa hoa cà phê

Mùa khô về cao nguyên Đầy nắng gió khắp miền Cỏ cây đều náo nức Kết trái và đơm bông Vườn cà phê cũng thế Quả chín lựng lùm cây Hương quả hăng ngất ngây Theo tay người thu hái Trên cành chờ kết trái Những nụ hoa xinh xinh Khoe trong nắng lung linh Một sắc màu xanh biếc Nắng hanh về khô kiệt Cây ủ rũ đợi chờ Mong có hạt mưa rơi Sao chờ hoài chẳng thấy Một sáng mai thức dậy Bỗng nghe mưa rào rào...

Đêm đông

Đêm đông lại tưởng thu vàng Thềm hoa gió bấc ngỡ rằng heo may Trăng kia nửa tỉnh nửa say Lẳng lơ rồi lại kéo mây buông mành. Thạch sùng tặc lưỡi sang canh Bỗng nghe sương muối đầu cành nặng rơi! Mới hay đông đã về rồi Gió căm căm lạnh rụng rời tấm thân Thương mình bao nỗi gian truân Người đi để lại muôn phần đắng cay Chia tay người nói thu rày Thuyền anh sẽ cập bến này với tôi Thu qua đông đã về rồi ...

Đêm bơ vơ

Đêm lặng lẽ gió lùa hơi lạnh Ngát hương thơm mai chiếu thủy trước sân Nhà trống vắng anh đi đâu đi mãi Để mình em vòi vọi ngóng trông Đêm lạnh giá nhà vắng lặng như tờ Lẻ bóng mình em côi cút bơ vơ Treo đầu núi bóng trăng mờ hư ảo Dưới hương mai em ra vào ngẩn ngơ Vẫn vắng lặng càng trông càng vắng lặng Eng éc rợn người tiếng chim lợn ăn đêm Trăng tò mò ghé nhòm qua song cửa Mặt khuyết khẩy...

Đò xưa bến cũ

Xưa cho một chàng học trò nhà nghèo nhưng rất ham học. Hàng ngày chàng phải qua một con đò ngang để đến nhà thầy. Người chở đò là một thiếu nữ. Thấy chàng trai nhà nghèo nhưng lại ham học, cô đã động viên chàng cố công học tập. Không phụ lòng, chàng trai càng chăm học chăm làm, kết quả học rất tốt, luôn được thầy khen. Năm ấy triều đình mở khoa thi, chàng trai là cậu học trò học khá nhất trong nhóm học trò cùng...

Người xưa

Bài thơ này tôi bắt đầu viết từ năm 1987, khi ấy tôi đang công tác ở một vùng thôn bản người dân tộc Tày Nùng di cư vào Đắc Lắc. Qua nhiều lần bổ sung và sửa đổi hoàn thiện nên phong cách bài thơ mang tính tự sự khác với những bài thờ từ cảm xúc ngoạn thạch. Hôm nay đọc lại và bổ sung sửa lại tôi quyết định đăng lên diễn đàn Em là cô gái trong bản thôn Năm em mười sáu tuổi trăng tròn ...

Lên đỉnh Bà Nà

Rủ nhau lên đỉnh Bà Nà Mà xem phong cảnh như là trong tranh Đường lên uốn lượn quanh quanh Núi cao liền núi rừng xanh liền rừng Chim ca vượn hót tưng bừng Trèo lên tới đỉnh ta cùng núi mây Chuông chùa nghe vọng đâu đây Bồng bềnh đi giữa nơi này cảnh tiên. Tháng 6/2012 ...

Hè đi

Phượng rơi tơi tả sân trường Hè đi bao nỗi vấn vương trong lòng Tay cầm một cánh phượng hồng Ngẫm bao ngày tháng thong dong học trò Bây giờ tóc đã màu tro Phất phơ bụi phấn đưa đò qua sông. Tháng 6/2012 ...

Biển và Trăng

Trăng e ấp từ mặt biển vươn lên Biển lúng liếng đòi ôm Trăng tình tự Trăng bẽn lẽn kéo mây che mặt nguyệt Biển lả lơi ôm ấp bóng trăng mơ. Trăng mười sáu đẹp mĩ miều tròn trịa Biển biếc xanh mát rượi gió nồm nam Ta đứng lặng ngất ngây nhìn trăng biển Biển và trăng khiêu khích hút hồn ta. Trăng lên cao trăng sáng trong vằng vặc Trăng nhìn ta trăng nhìn Biển bao la Biển lóng lánh như dát vàng đáy nước Ta...

Lòng mẹ

Lòng mẹ thương con như nước nguồn chảy mãi Như lời ru con ngủ à ơi Ngày hè nóng mẹ kĩu kịt đưa nôi Đông lạnh giá mẹ nhường chăn con ngủ. Mẹ thương con mà ngày đêm ấp ủ Mong sao con khôn lớn từng ngày Từ lúc con bập bẹ thơ ngây cho đến khi con trưởng thành khôn lớn. Con đã lớn nhưng mẹ thấy còn thơ bé Lo cho con sớm tối đêm ngày Chỉ dạy con lẽ phải điều hay Mong con vững bước...

Bóng bay

Đứt dây bong bóng lên giời Cây quăng xuống đất chịu lời đắng cay Đăng An ...

Xuân muộn

Xuân đã qua sao còn nuối tiếc Lòng mơ hoang mừng đón xuân sang Sáng nay chợt thấy sắc mai vàng Lấp lánh trên nhành non lộc biếc. Xuân có thời như người có tuổi Không đúng thời xuân muộn có hề chi Dù đến muộn nhưng sắc còn rực rỡ Vẫn thắm tươi như thủa xuân thì. Ấy vì lỡ mới để xuân đến muộn Người ta xuân mình mải miết rong chơi Khi tỉnh lại giật mình xuân qua mất Đành vội vã để xuân nở lỡ...

Mùa thu vàng

Mùa thu vàng Lung linh sắc thu vàng Trong nắng chiều mênh mang Gió heo may xào xạc Lá vàng bay lang thang. Là rơi dày trên đất Gợn xa tít chân trời Vài màu xanh nán lại Tiếc thu mà không rơi Ai nghiêng cọ phớt nhanh Vài nét màu xanh xanh Trên sắc thu vàng rực Màu xanh chìm trong tranh. Chiều nhạt nhòa mênh mông Sắc thu càng sâu thẳm Chìm dần vào hư không Ánh chiều thu lằng lặng. Khách thơ hồn thơ thẩn Lững thững...

Tháng ba Tây Nguyên

Tháng ba Tây Nguyên Tây Nguyên tháng ba Mưa đầu mùa hối hả Những hạt mưa rung rung chiếc lá Như thiếu nữ Ê-đê họa điệu a ray Khói lam chiều ngất ngây Men rượi cần say tình cây và đất Chư Yang Sin cao ngất Mây vờn trên đỉnh núi hoang sơ Lộc non chồi biếc sinh sôi Màu xanh xanh mát đất trời bao la Tây Nguyên ơi! Tha thiết gọi mời Lòng người khắp muôn nơi Cùng về đây tụ hội Như hai dòng sông huyền thoại ...

Thạch tâm

Thạch tâm Đường không đá thì đường không chắc Suối không đá thì suối không thanh Nhà không đá thì nhà không vững Tâm không đá thì tâm không an! Đăng An ...

Cơn mưa chiều

Cơn giông chiều bất chợt Làm tóc em bay bay Lá trên cây xào xạc Rụng quấn đầy chân em. Em vội vàng rảo bước Nhanh tránh cơn mưa chiều Mưa giật mình hối hả Rắc vơi đầy áo em Mưa vuốt mềm mái tóc Mưa mơn man thịt da Giận mưa em che nón Gió vội vàng lật nghiêng. Em vẫn đi trong gió Vẫn đón từng hạt mưa Đồng hành cùng mưa gió Như bạn đường tiễn đưa. Anh chẳng được là gió Cũng chẳng được là...

Hoàng hôn trên biển

Em ấp cả hoàng hôn Trong lòng tay mềm mại Ôm biển trời êm ái Con thuyền nhẹ trôi xuôi Dừa mỏng manh chơi vơi Níu mặt trời trò chuyện Em hoà mình với biển Nụ hôn thắm ngọt ngào Sao biển chiều có sóng Sóng cuộn cả trong tim! Đăng An ...